One house _ Three People cont fic.
A/N : Xem là một fic khác cũng được, hay xem là tiếp nối cũng được …Có lẽ không khí hay văn phong sẽ khác vì thơi gian khiến tôi thay tỗi rất nhiều…Ai ko thích thì xin lỗi vậy… Ờ POV như cũ… dĩ nhiên… Ai có đọc fic cũ cứ việc đi mà phân biệt … Tớ no comment ‘______’
[Ru em từng ngón xuân nồng_ Trịnh Công Sơn…]
Chỉ có cái đuổi bắt vô hình trong căn phòng trống ấy khỏa lấp và thõa mãn cái tâm hồn trống trải vô định kia.
Chợt chiều tà…
~*~
“ Ru mãi ngàn năm… Từng phiến môi mềm.
Bàn tay em chau truốt thêm cho ngàn năm…
Cho vừa nhớ nhung…
Có em dỗi hờn nên mãi ru thêm ngàn năm…”
Trăng mờ. Mờ một đêm hoang…
Em mơ. Mơ không hồi tỉnh…
“ Ngôi nhà vĩnh viễn có ba người sống . Cậu , anh và anh ấy .”
Cái trầm mặc nhẹ nhàng và không dấu vết ấy cứ âm u, thỉnh thoảng phát ra những tiếng trầm đục làm mờ ảo đi trí óc những con người ấy.
Giấc mơ quá đẹp để người ta không thể quay về ?
Thực tại quá tối tăm…
Có mấy ai thoát được khi nó còn thực hơn thực tại ?
~*~
Em à, tôi nhạt nhòa chưa em… ?
Tôi có phai tàn như làn khói trong giấc mơ hay chưa?
Hay mãi mãi chỉ là những dấu chân vô vàn trên nền cát chờ sóng đánh tan ?
Tồn tại như thế, liệu có đáng để tồn tại không …
~*~
Ru em. Vỡ tan. Nát.
Tôi chưa bao giờ yêu như thế. Thứ tình yêu ngọt ngào dịu vợi không lời đáp nhưng gần kề như cơn sóng.
Tôi chưa bao giờ sống như thế. Cái cuộc sống mờ ảo trầm đục như sương khói nhưng cứ bám lấy mình…
Anh à, anh ở đâu. Tại sao tôi không thể thấy? Anh luôn ở bên tôi cơ mà, tại sao tôi không thể cảm thấy làn môi anh phả hơi thở nóng ấm vào sau gáy tôi và vòng tay ấm áp của anh choàng lấy tôi ?
Một trò chơi đuổi bắt đúng không…
Cuồng cuồng dại dại…
Mơ mơ mơ mơ…
~*~
Cái bóng bé nhỏ ấy đi từng nơi trong căn nhà, lướt qua tất cả hờ hững một cách vô chừng.
Nghe nỗi đau vô cùng.
Địa đàng còn đấu chân…?
Chỉ có một miền ảo ảnh khôn cùng mới đưa em về với cái tự do trên địa đàng do em tô vẽ một cách dịu ngọt và êm đềm nhất.
~*~
Tôi ôm em trong vòng tay nhưng cái nét mãn nguyện trên khuôn mặt có dành cho tôi không ?
Cái co người tìm lấy hơi ấm và cái vùi đầu vào ngực có dành cho tôi không?
Hay chỉ là tôi đuổi bắt em và em lại đuổi bắt một hình bóng khác trong giấc mơ của chính mình ?
Em à xin đừng phụ tôi ?
Chút tinh khôi về trong hiu quạnh…
~*~
Tôi đối mặt với anh ngây ngơ như trẻ dại…
Tôi đến với anh hoang liêu một cách vô thường…
Chúng ta cuốn vào nhau điên cuồng và nhạt nhoà trong thứ địa đàng hư ảo này.
Em. Khóc. Trời chiều chơi vơi…
Chờ mãi. Quạnh hiu. Cô liêu. Vô vọng.
~*~
Tôi thấy bóng anh…
Nhạt nhòa nơi chân trời xa kia.
Trôi dài cùng cánh chim cuối trời.
Tôi thấy
Anh
…Cười…
Với tôi…
Nụ cười buồn với làn môi nhợt nhạt cùng nắng vàng lùa khẽ qua mái tóc.
Màu thiên thanh giờ đây vàng vọt vô định, cái xanh xanh nhói đau trong vắt như màu mắt anh không còn…
Anh à, tôi yêu anh dù chỉ là cơn mơ.
Tôi yêu anh đang bên một khoảng trời u buồn.
Tôi yêu anh đang về nơi địa đàng chỉ mình tôi nhìn thấy.
Tôi yêu…
…trong tôi…
Bình yên. Lặng.
~*~
Cái ảo ảnh ấy cuốn người đi.
Cái màu u uẩn vàng vọt từng là màu thiên thanh ấy về với người cùng bình yên trên làn môi cười nhạt.
Về trong nỗi đau…
…tôi.
~*~
Tôi thấy bóng dáng em mập mờ trong chiều hoang vắng ấy. Cái bóng dáng yếu ớt và hoang liêu như gió…
Ngày em ra đi trời không còn khóc…
Ngày em ra đi tôi ngàn niềm đau…
Em về với cái phôi pha vô tận tìm lấy cái an nhiên thanh bình trong cô độc.
Liệu ở nơi ấy em còn nhớ tôi không ?
Yên bình trong vòng tay đất mẹ, trở vể với cát bụi lãng quên. Tôi tìm trong nhạt nhòa mây khói.
…Có biết tôi nhớ em không ?
Nơi ấy, hạnh phúc…
Có còn nhớ tôi không.
Em có còn nhớ tôi không…
?
End
24/10/2007
Happy birthaday Tony An. H.O.T forever










